CLIP ẤN TƯỢNG !

LỊCH TƯỜNG

Tài nguyên dạy học

BÁO MỚI

&

CHÚNG MÌNH LÀ ANH EM NHỈ?

TẤN PHÁT ĐẾN TUỔI ĐI HỌC RÙI!!!

THƯ VIỆN WEB GIÁO VIÊN ĐỒNG CHÍ

TRANG THÔNGTINĐIỀUHÀNH PGD&ĐTVỤBẢN

Hỗ trợ trực tuyến

  • (vananh7680@gmail.com)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Anh_10_nam_tra_truong.jpg Image12.JPG 16.jpg 10.jpg 05.jpg 10.jpg Image010.jpg Image007.jpg Image001.jpg Image006.jpg Image004.jpg Nhom_S3_Nam_Dinh.jpg Happy_new_year.swf HE_20005.jpg HE_20003.jpg DHSP_TP_HCM_HE_2000.jpg DHSP_TP_HCM_HE_20002.jpg DHSP_TP_HCM_HE_20001.jpg Phat_0071.jpg Phat007.jpg

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    WEBSITE CÁ NHÂN QUẢN TRỊ

    CHÚNGMÌNHLÀANHEMNHỈ?

    VŨ THUẦN CHẤT & MỘT SỐ TP THƠ CHỌN LỌC

    WEB QUẢN TRỊ VIÊN

    MÁY TÍNH

    TUỔI THƠ VÀ HỒN NHIÊN

    VÒNG TAY BÈ BẠN

    Gốc > Bài gửi từ bè bạn đồng nghiệp trực tiếp hoặc qua email >

    Chùm thơ "Kí ức tình xưa" - PHẠM NGỌC THÁI

                
      
      

               ANH VẪN CHỜ EM DƯỚI CÂY


    Hàng cây đêm lặng im không nói
    Rì rào gió thổi lúc anh qua
    Anh đứng lặng nghe không gian vọng lại
    Bóng hình em nay đã mờ xa.

    Ôi,  năm tháng chỉ còn hoài vọng
    Cuộc sống bao năm anh đã tôn thờ
    Quá khứ một bản tình hoang dại
    Hiện tại giờ hết thảy lại hư vô.

    Cả không gian vẫn âm thầm gió thổi
    Em xa rồi, tình cũng vỡ tan!
    Trong tít tắp tận miền xa chới với
    Nghe thấy không em, tiếng gọi của lòng anh?

    Trời mưa gió hay lòng anh mưa gió
    Dưới hàng cây thổn thức canh khuya
    Cuộc sống thì mây trôi bèo dạt
    Anh vẫn đứng chờ em
                                  như thế mãi ngàn thu...

     


     
     


                 NHỮNG CÂU THƠ VƯƠNG RƠI


    Ta giết thời gian bằng thơ
    Hồn bay vào mây gió
    Tháng năm trôi, nối tiếp tháng năm trôi…
     
    Ừ, cứ viết!
    Ta nhặt ngọc ra từ trong đổ nát
    Trải tình lên trang giấy trắng cuộc đời
    Yêu rất nhiều mà kiếp sống vẫn đơn côi!
     
    Ta gieo em khắp trời, khắp đất
    Với trái tim người thi sĩ lang thang
    Rồi một ngày thân đã vùi xuống đất
    Những tình thơ ta viết sẽ ca vang.
     
    Bác xích lô trên đường phố kia ơi,
    và cô bán hoa tươi đang mời trong chợ!…
    Cánh cửa tâm hồn tôi hoang gió
    Người sống ở hôm nay, tôi sống cõi hư vô.
     
    Ta hạnh phúc hay là người hạnh phúc?
    Chủ nghĩa kia cũng chỉ một bàn cờ
    Dẫu thơ ta gieo không đổi thành cơm áo
    Nhưng linh hồn còn có chỗ để mà mơ.
     
    Ta nhìn lá cây bay, giữa trời cao nghe gió
    Ngắm cát bụi trôi trong cuộc sống xô bồ
    Trái tim lại lang thang như một người hành khất
    Nhặt mấy câu vương rơi, thấm máu của hồn thơ.



     

                  NGƯỜI  ĐÀN BÀ CỦA MÙA THU

    Thu đã chết theo tháng năm tàn úa
    Qua mỗi mùa lá rụng, em ơi!
    Anh đi giữa những mùa xa vắng ấy
    Tìnhem bay trong ảo giác tơi bời.

    Cuộc sống trôi đi những ngày hoang lạnh
    Như lá vàng rơi trên mồ lão Giăng Van Giăng      
    Và anh sống trên đời côi cút
    Lang thang bờ bãi của bóng đêm.

    Lại nhớ đến bao nhiêu mùa trước
    Người đàn bà từng thao thức bên anh
    Thu trong em: Ôi, mùa thu rạo rực
    Tình em như biển thẳm trời xanh.

    Người đàn bà! Mùa thu, mùa thu...
    Nàng có đôi mắt mơ hiền đẹp
    Vòm ngực nàng như một bầu trái ngọt
    Những đêm thâu nghe thổn thức bên hồ.

    Anh viết về mùa thu
                       mà câu thơ lại không lối xô bồ
    Dẫu trái tim còn tràn đầy cảm xúc,
    Em có nghe! Tiếng của hàng cây đương nhắc
    Trong hư vô hun hút quyện vào đêm..

     

                       Hà Nội, thu 2014

                            Phạm Ngọc Thái


    Nhắn tin cho tác giả
    Vũ Ngọc Ánh @ 13:45 26/09/2014
    Số lượt xem: 551
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    ANH EM BO&BI THẬT DỄ THƯƠNG!

    SÁCH DANH NGÔN

    THIÊN NHIÊN KÌ THÚ