CLIP ẤN TƯỢNG !

LỊCH TƯỜNG

Tài nguyên dạy học

BÁO MỚI

&

CHÚNG MÌNH LÀ ANH EM NHỈ?

TẤN PHÁT ĐẾN TUỔI ĐI HỌC RÙI!!!

THƯ VIỆN WEB GIÁO VIÊN ĐỒNG CHÍ

TRANG THÔNGTINĐIỀUHÀNH PGD&ĐTVỤBẢN

Hỗ trợ trực tuyến

  • (vananh7680@gmail.com)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Anh_10_nam_tra_truong.jpg Image12.JPG 16.jpg 10.jpg 05.jpg 10.jpg Image010.jpg Image007.jpg Image001.jpg Image006.jpg Image004.jpg Nhom_S3_Nam_Dinh.jpg Happy_new_year.swf HE_20005.jpg HE_20003.jpg DHSP_TP_HCM_HE_2000.jpg DHSP_TP_HCM_HE_20002.jpg DHSP_TP_HCM_HE_20001.jpg Phat_0071.jpg Phat007.jpg

    Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    WEBSITE CÁ NHÂN QUẢN TRỊ

    CHÚNGMÌNHLÀANHEMNHỈ?

    VŨ THUẦN CHẤT & MỘT SỐ TP THƠ CHỌN LỌC

    WEB QUẢN TRỊ VIÊN

    MÁY TÍNH

    TUỔI THƠ VÀ HỒN NHIÊN

    VÒNG TAY BÈ BẠN

    Gốc > Bài viết > Lưu giữ kỷ niệm > Tình cảm từ bạn bè đồng nghiệp >

    Ngọc Thái

        Chùm thơ xa quê - Phạm Ngọc Thái

                             
                           Phạm Ngọc Thái 
           
                      TIẾNG HÁT ĐỜI THƯỜNG
                                                  Tặng vợ
    Trong một phố nghèo có người vợ trẻ
    Vẫn đón con đi - về... như thường lệ,
    Vóc em thanh cũng thể mùa xuân
    Đôi mắt em: đôi mắt ấy màu đen.

    Ngôi nhà nhỏ bên đền
    Gốc đa, quán báo
    Nơi ngày xưa ai bán chiếu gon (1)
    Đêm hồ nước trăng soi
    Chiều lá me, lá sấu
    Cung thành xưa dấu đại bác còn. (2)

    Ôi quê hương!
    Cái phố nhỏ cứ mưa là lầy lội
    Cháu gái nhà bên tuổi không đoán nổi
    Chưa tối đã khêu đèn bê mẹt thuốc rao đêm
    Ngày hai bữa, bữa nào cũng vội.

    Miền đã theo tôi vào cuộc Trường Sơn
    Hành quân rừng già, võng treo sườn gió...
    Ai biết chiều nay người vợ trẻ
    Đứng mong chồng bên đứa con thơ
    Giọt lệ cháy xót lòng mang sắc xanh thu!

    Tuyết bạc quê người... xứ sở mưa cau...
    Đi đâu, đến đâu: Nhớ về phố ấy!

    Đôi mắt em buồn cho bài hát anh ca
    Con sẻ hót mênh mông đồng nước
    Người hát rong hát vui sân ga
    Tiếng Hát Đời Thường thường lẫn vào bụi cát
    Anh hát cho đời !...
    Anh hát em nghe!...

                                    Phạm Ngọc Thái                               
                                Karl-Marx-Stadt, tháng 2/1989

    (1)   Truyền kể thưở xa xưa Ông Nguyễn Trãi đã gặp bà Thị Lộ thời son trẻ đi bán chiếu gon ở hồ Tây.
    (2)
     Dấu đại bác tại cổng thành Thăng Long phía Bắc - Khi quân Pháp đổ bộ vào đánh chiếm Thủ Đô.






                 CÓ MỘT KHOẢNG TRỜI
    Có một khoảng trời để thương để nhớ
    Là khoảng trời ở đó có em!
    Những bóng cây in trên đường phố thân quen
    Đêm đêm chiếc lá nhớ lại bay về , xào xạc.

    Có một khoảng trời không ai thấy được
    Dẫu đêm nào chớp cũng loè lên
    Có ánh chớp không kéo theo tiếng sét
    Mà rung ngân, rung ngân trong tim...

    Khoảng trời gió thổi xót đêm
    Hoá sắc cầu vồng nối hai miền thương nhớ
    Cây tình yêu lớn theo cấp số
    Ngược trời về cho ta gần ta!

    Cái khoảng trời khi anh và em đã cách xa
    (xa thật đấy mà cũng gần thật đấy)
    Trong đau đớn anh hoá bờ cát cháy
    Hạt vô tư còn lại... những tàn tro!

                                               Nước Đức
                                     Đêm 11/10/1988



    Image

            
             NỖI TRĂN TRỞ NGƯỜI ĐI TÌM VÀNG
                         . Viết trong đám người xuất khẩu lao động ở nước ngoài

    Tôi sống âm thầm trong một đoàn người hỗn hợp
    Rời quê qua bên kia biển sóng
    Kẻ tìm vàng - Người vì cảnh nghèo đi
    Đạo lý có hoá thừa đành giả dại làm ngơ
    Đứa mách qué lại vân vi dễ sống.
    Hạt muối xót tháng năm và lòng ai đắng?
    Tôi nhận chìm tôi vào những lãng quên!

    Ai mang bán vàng mười giữa phiên chợ đông? (1)
    Tôi tìm chắt những bụi vàng như anh lính lê-dương
                                        lọc sàng từng đống rác...(2)
    Dầu kẻ bán - Người tìm vàng có khác
    Nhưng giá vàng tính cũng như nhau.

    Nhìn cánh dơi đen xao xác trời chiều
    Cứ để cho tất cả lãng quên!

    Cây lý chiều xưa gió còn đưa lại
    Bông đại ở quảng trường hương vẫn giăng tơ…
    Chút thơm thảo đoá phù du ngắn ngủi
    Giả dại ở đời thường mà khôn lại trong mơ.

    Rồi một ngày, sẽ có một ngày qua
    Những năm tháng không bẩn đấy, cũng rộm vàng khói cột...
    Nhưng tôi đã có một thỏi vàng, thứ vàng rất thật!
    Đánh một đoá hồng vàng tôi trao đứa con thơ
    Người vợ quê hương mỏi mắt đợi chờ
    Một chút nữa với bạn bè thân hữu...
    Và khi đó tóc tôi có ngả mầu chút xíu
    Dù cho tất cả đã quên tôi !?

                                             Berlin
                                   Đêm 11/9/1989


    (1) Mượn ý trong câu thơ của Nguyễn Duy: " Còn ít vàng mười mang ra bán nốt!"
    (2) Phỏng theo tích truyện Bông Hồng Vàng của nhà văn Nga Pau-Tốp-xki.



    Image

               KHÚC HÁT NGƯỜI THA PHƯƠNG
    Đi về đâu cuối chiều
    Khi xung quanh vắng lặng
    Con thú nào lạc bạn
    Hoảng hốt giữa đồi nương.

    Suối róc rách bìa rừng
    Cứ kêu hoài chân vực
    Một thành phố quê hương
    Hiện lên trong đáy mắt!

    Ôi, cuộc đời nghèo xác
    Nằm chết giữa tình thương
    Có người vợ hiền lành
    Với con tôi ở đó!

    Chiều nay trong nắng đỏ
    Bước lang tha
    ng mình tôi
    Khúc buồn như chim bay
    Hỡi người tha phương ơi?

    Đi về đâu cuối chiều
    Đời xa nước cô liêu!

                      Phạm Ngọc Thái
                      Nước Đức * 4/9/1988
    Nhắn tin cho tác giả
    Vũ Ngọc Ánh @ 14:12 11/09/2011
    Số lượt xem: 350
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    ANH EM BO&BI THẬT DỄ THƯƠNG!

    SÁCH DANH NGÔN

    THIÊN NHIÊN KÌ THÚ